Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2013

Còn lại sau lưng là vạt nắng!


Em biết anh đã không còn yêu em nữa. Cũng biết rằng thật ngu ngốc khi ngồi kể lể với chính mình về những câu chuyện xưa cũ, khi tự mình vẽ lại kí ức về anh rồi lại tự mình xóa đi.


Em đến bên anh khi mùa còn thắm, khi mỗi sớm mai thức dậy thấy nắng trong ngần mắt em thấy gió vương trên vai nhỏ e ấp duyên tình.

Mùa qua. Em mải miết kiếm tìm anh trong bộn bề thương nhớ. Gót chân rã rời lạc giữa

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét