Em vẫn giữ nguyên vẹn những thứ đã có về anh ở giây phút bước đi không ngày hẹn.
Em chẳng cần dằn vặt quá khứ của em về anh- một người mà lần cuối em chỉ thấy được lưng. Không phải là em ngờ nghệch, mà là em mặc kệ. Tay ôm không dám xiết. Môi hôn không dám thở. Mắt nhắm không dám mở. Và thời gian đã đồng lõa cùng nỗi đau, vì mãi em không bước qua được một nụ cười. Ngày em gói ghém bản thân dưới
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét