Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

Chàng trai của mặt trời

Thiên bật cười, hòa lẫn với dòng nước mắt cứ tuôn trào tưởng chừng như không bao giờ có thể dứt được.

“Kít….” - Tiếng thắng xe bus kêu lên làm Thiên giật mình. Nó lấy tay che cái ngáp vội dù đã “ăn gian” ngủ nướng trên giường thêm mười lăm phút so với thường nhật. Thiên xách vội balo từ trên xe bus rồi chạy nhanh xuống vỉa hè, cầu mong rằng cổng trường chưa khóa kĩ và màu áo xanh xanh của bác

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét