Phố gồng mình bỏ trốn con đường xa, em quặn đau chạy đi để bỏ rơi nỗi nhớ. Nhưng phố không đường, phố đâu còn là phố. Nhớ nhung này cũng chẳng tự đứt gánh mà rơi…
Những buổi sáng em tự đánh thức mình bằng nỗi nhớ luộm thuộm và vụng về không rõ phải dành cho ai, phố cũng loang dài hoài niệm ngẩn ngơ về quá khứ. Gợn lòng mình thấy chất đầy bất an và lo lắng, cho hạnh phúc của sau này sẽ trọn vẹn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét